【CWIN】 Link vào CWIN Đăng Ký & Đăng Nhập

Link CWIN Đăng Ký & Đăng Nhập

Trường ca Điện Biên phủ

Tác giả Nguyễn Đình Chiến-nhà thơ, sỹ quan quân đội nhân dân Việt Nam, chiến đấu ở chiến trường Lào, biên giới phía Bắc, giảng viên Học viện Chính trị, phóng viên báo Quân đội nhân dân,...

Giải nhất thơ Việt Nam năm 1983, giải Nhì bút ký báo Quân đội nhân dân (1981-1982), giải C cuộc thi thơ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội nhân dân (1983-1984), giải thưởng Tạp chí Tài hoa trẻ (2005).


Tác phẩm đã in:

Hoàng hôn nhớ (1992),

Vầng trăng trên tuyết (2003)

Tác giả tốt nghiệp trường viết văn Nguyễn Du, trường viết văn Goorki, nguyên Tổng thư ký, Chủ tịch Hội văn học nghệ thuật Việt Nam tại Liên bang Nga.

Phần I của Trường ca  đăng trên Báo Quân đội nhân dân tháng 5-2004.
Trân trọng giới thiệu.

I

TÂY BẮC


Đêm xuống rồi, đêm như tấm khăn piêu
Che mái tóc đen huyền cô gái Thái
Gương mặt em- vầng trăng nhô khỏi núi
Toả dịu dàng ánh sáng xuống lòng anh

Vẫy ta ư? Ôi ngọn khói thơm lành
Người quen đấy đâu phải là khách lạ
Gió chải lược ruộng bậc thang óng ả
Dải lúa vàng đang vấn lại vành khăn

Đêm bồi hồi tre trúc nhúng vào trăng
Mê mải viết bài thơ trên vách đá
Hỡi thi nhân học làm sao cho thoả
Nét bút thần kỳ lạ của thiên nhiên

Ta là con của Tây Bắc, Điện Biên
Hồn mở rộng theo hình sông thế núi
Hành trang ấy tôi mang theo không mỏi
Nửa cuộc đời mong đợi lại về đây.


Biết thời gian là gió thổi mây bay
Những ký ức sương mờ, những lãng quên lăn lóc
Nhưng thời gian cũng để trai hoá ngọc
Hạt thành cây và gỗ hoá lên trầm

Đêm nay về ta nghỉ lại nhà dân
Thanh thản quá mái sàn nghiêng bên suối
Sương pha khói bóng trăng hoà bóng núi
Mang no lành yên tĩnh gửi vào đêm

Con nước lần thong thả giót nghiêng nghiêng
Vào máng gỗ rào rào như bạc xóc
Những hạt gạo đã ánh lên màu ngọc
Tiếng chày khuya đâu vẫn nện kìn kìn

Sao đặc trời sao ngợp đỉnh Pha Đin
Như thóc giống người Mông phơi trên rẫy
Ôi nắm xôi nuôi quân từ thuở ấy!
Mùi nếp thơm còn dậy đến bây giờ,…

Bao mồ hôi với bụi than tro
Từng xa xót nằm trên đuôi mắt mẹ
Gió Lào thổi những đồi tranh rách xé
Những ngôi nhà như dán chặt vào mây

Giữ hồn thiêng bất khuất của Pa Chay (1)
Làm ngọn nửa ủ sâu trong ngực núi
Để bất chợt lại bùng lên dữ dội
Để thiêu đi những sầu tủi oan hờn.

Tiếng khèn ai đang thổi ở đầu non?
Mà nghèn nghẹn như nước nguồn nghẹn mạch
Mà mờ ảo như gió ngàn buông bắt
Mà mơ màng như chớm giấc chiêm bao

Mây trắng ơi, mây trắng bay về đâu
Đừng thơ thẩn đừng lang thang chi nữa
Hãy về đây nghe tiếng khèn nhắn nhủ
Lời yêu thương, lời hẹn ước, lời ru

Để sớm mai mây lại hoá sương mù
Thành tấm mạng che mặt em xuống chợ
Đường dốc núi bước thương dồn bước nhớ
Mà hồn em như cuộn chỉ màu

Anh rũ rối lên rồi em chẳng gỡ được đâu
Tây Bắc ơi! Người là mối tình đầu
Ta đã uống ban mai tinh khiết
Như cô gái hồn nguyên sơ chỉ biết
Thề yêu ai đến chết chẳng thay lòng…

Ảnh minh họa-nguồn Kenzo


Tuyết trắng trời theo nỗi nhớ niềm mong
Tôi đã sống những năm dài xa xứ
Hồn Tây Bắc xui bước chân lữ thứ
Nơi Pu-skin hằng ao ước trong thơ
Bên thượng đế ông là người hàng xóm
Ca-dơ-bếch oai hùng vươn một ngọn
Đầu ngẩng cao xé rách cả tầng mây (2)

Yêu sao bằng Tây Bắc của tôi đây!
Dãy Hoàng Liên chắn ngang trời kỳ lạ
Nơi gió sớm đưa về hương thảo quả
Nơi nắng chiều thơm lức vị sa nhân

Hoa trúc vàng như có phép đằng vân
Vụt biến mất vào thinh không trong suốt
Để phút chốc mây lại về nườm nượp
Che kín mặt trời, phủ kín mặt trăng

Ta chào người hỡi đỉnh Phan-xi-păng
Đấng vòi vọi chả mấy khi hiện hữu
Người ẩn khuất trong sương mù vạn nẻo
Như thần linh trong hương khói ban thờ

Có phải người trong một phút say sưa.
Để bình nước trên tay mình rớt xuống
Thành sông suối réo oà muôn tâm tưởng
Của miền Tây thương nhớ gửi bao miền.

Đường Bình Lư con thác bạc treo nghiêng
Con thác Bay nhảy ngang qua đầu ngựa
Đá chồng chất chật một trời Phong Thổ
Mảnh ruộng nghèo bờ đá xếp chênh vênh

Dòng Nậm Na tung sóng trắng đầu ghềnh
Bạc tóc nhớ những người trai Tây Bắc.
Năm các anh đội mìn phá thác
Gặp sông Đà xuôi mãi xuống Phù Yên

Đêm Mường Lò nghe ngọn gió Than Uyên
Thổi ngằn ngặt qua trời Khau Phạ
Dòng Thia xanh giấu mình trong ổ đá
Như người nằm trở dạ nén cơn đau

Nghe ran ran tiếng sấm vỡ trên đầu
Mùa mưa trổ những mầm chông nhọn sắc
Thương em gái hái măng qua đèo ách
Dải áo chàm mờ khuất dưới mưa mau

Tàu chuối rừng lợp vội lán nơi đâu?
Mưa sầm sập trên đường qua Đại Lịch
ánh chớp loé lưỡi dao rừng phục kích
Ngọn giáo vầu hận giặc máu chưa khô

Ôi! Hồn rừng khí núi chẳng bơ vơ
Hoa chuối đỏ thắp lòng ta rừng rực
Mí mắt đá bàng hoàng như chợt thức
Gặp người thân ra bể trở về nguồn

Kìa mây hồng quà tặng của hoàng hôn
Đã trịnh trọng vắt ngang vai núi
Như dũng tướng khoác chiến bào đỏ chói
Mắt say nhìn bổi hổi nước Đà Giang
Nhà thơ ơi khi qua thác Chiến Than!
Anh có gặp hồn ngư Phong ở đó (3)

Nơi nước réo ngày đêm như sấm nổ
Đá như hùm như gấu dữ chồm lên
Và trùng trùng như giáo dựng hai bên
Luồng phân thuỷ tiếng reo hò náo động
Cờ Cần Vương nhuộm đen màu thuốc súng
Vì lòng trung không nỡ bỏ Tây Châu
Gió ù ù lay rừng thẳm vực sâu
Gươm nứa máu cờ lau khua dạt dạt
Đá lăn lóc như ngỡ muôn đầu giặc
Rụng như sung trên chiến địa năm nào.

Qua Sơn La đứng lặng trước hoa đào
Dòng nhựa ấm dâng lên màu máu thắm
Nhớ các anh thuở đoạ đầy giam cấm
Hồn vẫn xanh thăm thẳm buổi ban đầu.

Tiếng xích xiềng khua lạnh suốt đêm thâu
Không ngăn được những dòng thơ lửa cháy
Không ngăn được những lời ca trỗi dậy
Vì các anh đang sửa soạn từng ngày
Một mùa thu Tây Bắc đỏ cờ bay
Một màu hạ Điện Biên bừng tiếng hát
Người nghệ sỹ năm xưa trong ngục sắt
Lại là người viết khúc khải hoàn ca (4)

Ban mai hồng qua Hát Lót, Mường La
Rừng lại thả một mùa chim xao xuyến
Em ngồi tết những quả còn đuôi én
Bay theo luồng ánh sáng của lòng yêu

Về Mai Châu khăn áo gửi mùa thêu
Anh còn vượt đỉnh Pha Luông vời vợi
Đâu Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Đâu Mường Hịch cọp trêu người mỗi tối
Đâu hồn lau phơ phất nẻo bến bờ (5)

Dậy lên nào sông Mã tiếng huầy dô
Đêm chiến dịch mảng ta về như lá
Sóng lưỡi búa băm vào vách đá
Những con thuyền độc mộc vút như tên

Có ai sang thăm đất bạn thảo hiền
Cho ta gửi lời yêu thương trìu mến
Tuổi trai tôi theo các anh tình nguyện
Bắp chân trần đen dấu vắt Sầm Nưa

Cánh đồng Chum lửa khói mịt mờ
Mưa Xiêng Khoảng tái tê màu sốt rét
Sao tôi nhớ Link vào Cwin Cá Cược Thể Thao 2026 này da diết
ôi màu xanh Pa -Thét một đời yêu

Tôi vẫn nghe như tiếng vượn ru chiều
Tiếng nai tác giữa rừng gìa xăng lẻ
Những bầy voi đưa cập ngà đường bệ
Gọi vầng trăng về đêm múa lăm vông

Đôi tay mềm những cô gái lưng ong
Những nhà sư áo vàng bay phơ phất

Tiễn người đi hoa đại rơi trắng đất
Hẹn người về nước mắt chảy vào trong

Hội vui này bạn có sang không?
Dòng Nậm U hẳn đêm ngày vẫn nhắc
Nửa thế kỷ cho một lần gặp mặt
Một ngày vui cho thoả mấy năm chờ

Mấy đêm rồi ta tỉnh vậy hay mơ
Nghe cảm hứng trong hồn mình cuộn chảy
Nghe dào dạt dưới trăng vàng lộng lẫy
Con cá lăng đang vượt thác sông Đà
Đôi vây hồng bơi đến bến Tạ Khoa
Nó thảng thốt ngỡ mình ra biển lớn
Đàn dầm xanh cũng thôi trò nghịch ngợm
Ném từng thoi bạc trắng xuống lòng hồ

Im lặng nào! nghe gió hát say sưa
Hành quân xa qua suối sâu vực thẳm
Rừng trúc thổi khúc quân hành văng vẳng
Trời Điện biên mây trắng phía lưng đèo.

Yên Bái-Điện Biên Phủ, tháng 3-2004.

(1)- Lãnh tụ khởi nghĩa chống Pháp của người Mông. Cuộc khởi nghĩa của ông kéo dài từ 1918 đến 1922
(2) Thơ Lec-môn-tốp
(3)- Nguyễn Quang Bích (1832-1890). Lãnh tụ của phong trào Cần Vương chống Pháp ở Tây Bắc. Ngư phong thi tập là tập thơ rất có giá trị của ông, phản ánh cuộc kháng chiến oanh liệt của nghĩa quân và phong cảnh hùng vĩ của Tây Bắc.
(4) Cố nhạc sỹ Đỗ Nhuận
(5) Thơ Quang Dũng.

 

  • Tags: