【CWIN】 Link vào CWIN Đăng Ký & Đăng Nhập

Link CWIN Đăng Ký & Đăng Nhập

Ý tứ Trần Đăng Khoa

Nhà thơ giành tới ½ thời gian nói về Chủ tịch Hồ Chí Minh, Người sáng lập, xây dựng và phát triển Đảng ta. Nhà thơ chú trọng tư tưởng lớn lao nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh đó là “tinh thần đại đoàn kế

Chiều ngày 02/02/2012, Đảng bộ Bộ Công Thương tổ chức mít tinh kỷ niệm 82 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh. Đồng chí Bộ trưởng, lãnh đạo Bộ, cùng toàn thể đảng viên tới dự kín Hội trường. Đồng chí Nguyễn Thanh Đua, Phó Bí thư thường trực CWIN được cấp phép hợp pháp bởi PAGCOR và Freeport Bộ đọc diễn văn súc tích với điểm nhấn sự nghiệp quang vinh của Đảng ta, bài viết tập trung vào kết quả, thách thức đặt ra cho toàn thể cán bộ đảng viên thuộc Đảng bộ. Nhà thơ Trần Đăng Khoa tới dự, thấy có nhiều điểm mới so với nhiều bài diễn văn có tính chuẩn mực từ nhiều năm.

Sau bài hát do các ca sĩ Đài Tiếng nói Việt Nam thể hiện ngợi ca Đảng, mùa xuân, tình yêu, trong đó có bài hát “Một mùa xuân nho nhỏ” Bộ trưởng đề nghị và bắt tay cảm ơn ca sĩ, là màn diễn 1 tiếng đồng hồ của nhà thơ Trần Đăng Khoa (hiện ông là Phó Bí thường trực CWIN được cấp phép hợp pháp bởi PAGCOR và Freeport Đài Tiếng nói Việt Nam”. Mạch nói của nhà thơ tôi cảm nhận thấy “Nghiêm túc, Tôn kính, Lãng mạn”.

Nghiêm  túc

Nhà thơ hồi tưởng những ngày học ở Trường viết Văn Gooc- ky (Liên Xô cũ) thời “cải tổ – perestroika ” do Tổng bí thư Gooc- ba - chốp khởi xướng. Ấn tượng mạnh nhất mà nhà thơ lưu giữ đó là giờ phút hạ lá cờ Xô – viết trên điện Krem- lin “Trong ánh sáng đèn chiếu, một bóng người như chiếc que leo lên gỡ lá cờ Xô viết, thay vào là cờ Sa hoàng!”. Nhà thơ kể chuyện người thầy dậy môn lịch sử văn học ở Trường, đó là ông thầy đã từng đi tù vì lỗi lầm nào đó vào thời “Bờ - rê – giơ - nhép”. Người thầy ấy đã tiên đoán cả sự ra đi của Gooc - ba - chốp.

Môn học của thầy, Khoa được điểm cao nhất không phải vì thuộc bài mà vì những đối thoại, biện luận mà Khoa được thầy đánh giá cao. Thầy hỏi: Ở Việt Nam có bi kịch gì? Khoa trả lời “…không”, thầy hỏi lí do. Khoa thưa thầy “Bi kịch của con người là cái chết, ở quê em, dân quan niệm chết là chuyển trạng thái (đi xa). Người già làm trước cho mình bộ “sũ” đặt trong nhà để đựng thóc lúa… an bình tới lúc ra đi. Dân tộc em yêu hòa bình, qúi sự sống, bảo vệ sự sống yên bình bằng tất cả,… do vậy, ngoại xâm luôn thất bại trong suốt chiều dài lịch sử nước em”.

Thông điệp Khoa muốn truyền đó là những giá trị đẹp, thành quả tốt nếu không được duy trì, tôn trọng, đổi mới và phát triển để tốt đẹp hơn, đều có nguy cơ đánh mất! Chúng ta có thể liên tưởng tới câu thơ “lạc nước hai xe đành bỏ phí” trong Nhật kí trong tù của Bác Hồ.

Tôn kính
Nhà thơ giành tới ½ thời gian nói về Chủ tịch Hồ Chí Minh, người sáng lập, xây dựng và phát triển Đảng ta. Nhà thơ chú trọng tư tưởng lớn lao nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh đó là “tinh thần đại đoàn kết dân tộc”. Nhà thơ dẫn chứng những sự việc, hình ảnh gần gũi của Bác với nhân dân, đặc biệt là việc dùng người (dụng nhân) để có những cán bộ tâm phúc với Đảng với nhân dân, làm nòng cốt của sự nghiệp cách mạng. Trong những học trò xuất sắc, có Đại tướng Võ Nguyên Giáp xuất thân trí thức, thầy giáo, một vị tướng nhân văn luôn tìm giải pháp tối ưu “giảm thiệt hại xương máu của người lính” nhưng phải chiến thắng.

Nhà thơ muốn nhắn gửi tới những người đảng viên cần siêng thực hành phong cách sống của Bác, đạt lấy sự giản dị sáng trong. Là nhà thơ, Trần Đăng Khoa đã giành nhiều thời gian nghiên cứu về tác giả, tác phẩm trong nước ngợi ca Chủ tịch Hồ Chí Minh, trong đó có bài “Bác ơi” của nhà thơ Tố Hữu. Khi Bác mất, nhà thơ Tố Hữu đến nhà sàn Bác Hồ, ông viết “Chiều nay con chạy về thăm Bác/Ướt lạnh vườn rau mấy gốc dừa… Chuông ôi, chuông nhỏ còn reo nữa?/Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!...”.

Ngày đi học phổ thông, tôi học thuộc bài thơ, sau này mới cảm nhận phần nào đức hy sinh của Bác, thấy sự tinh tế của thi nhân truyền thông tin khái quát từ việc cụ thể ở căn nhà sàn hiu quạnh trong ngày Bác ra đi!

“Như cánh chim không mỏi, bay khắp trời quê hương” ca từ đẹp về tinh thần đoàn kết đại, đoàn kết, thành công đại thành công của tư tưởng Hồ Chí Minh. Người là tấm gương không mệt mỏi bồi đắp tình yêu thương đồng chí, nhân dân, đồng loại. Sự nghiệp của Đảng, Nhà nước và nhân dân rất lớn lao, được Hồ Chí Minh khởi xướng dẫn dắt, chăm sóc với mong muôn Link vào Cwin Cá Cược Thể Thao 2026 hòa bình, độc lập, đồng bào có “cơm ăn, áo mặc, học hành” làm nền tảng cho sự phát triển “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”…

Tác giả câu thơ “Nhà em treo ảnh Bác Hồ/Bên trên là một lá cờ đỏ tươi/Ngày ngày Bác mỉm miệng cười/Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà…) là Trần Đăng Khoa ở tuổi thơ và hôm nay luôn có lòng tôn kính, gần gũi đặc biệt với Bác mà thời gian diễn thuyết không cho phép ông nói nhiều hơn.

Lãng mạn
Bạn đọc biết, thích Trần Đăng Khoa ở tính lãng mạn, ngậm trầm tích ngộ nghĩnh của tuổi thơ trong văn nghiệp, sự nghiệp và đời. Tác giả câu thơ “Ngoài thềm rơi cái lá đa/Tiếng rơi rất mỏng như là rơi nghiêng – Đêm Côn Sơn” tinh tế để mà “lãng mạn, galantte” thành tập tính trong thơ, trong đời chứ không phải là “thủ pháp hay thói quen”

Nhà thơ giành thời gian nói về phụ nữ. Hiện ông đang rất hạnh phúc với gia đình vợ và hai con gái. Ông hóm hỉnh kể chuyện thật, về chị vợ không bao giờ đọc sách nhưng lại hay nghe, hỏi chồng về cuốn sách “tai tiếng”. Tôi cho rằng đó là cuốn “Chân dung và đối thoại”?. Khoa đưa vợ đọc, lúc sau thấy tiếng thở đều đều, nhìn vợ úp sách lên mặt ngủ thế là lành! Nhà thơ quan niệm phụ nữ là phái đẹp, cái đẹp tạo ra sức mạnh “một hai nghiêng nước nghiêng thành”, lông mày rơi làm chết cá dưới ao, siêu đổ nhà cửa, khiến đàn ông “đánh con, bỏ vợ” đi theo! Phụ nữ không bao giờ là phái yếu, họ là những “sợi lạt mềm” trói buộc bao người hùng, đại gia,…

Lòng biết ơn của nhà thơ đối với phái đẹp trước hết là vợ. Ông bảo, mẹ vợ nuôi dậy con, truyền hết cho con gái những gì tốt nhất, đẹp nhất rồi “biếu” thiên hạ, chả may cho thằng “vơ váo” thì khổ. 

Thơ vui tặng mẹ vợ
Trần Đăng Khoa 

Mẹ từng lặn lội suốt đời
Trên những cánh đồng hoang dại
Tìm ánh trăng non ngàn xưa
Tỏa mát màu da con gái 

Mẹ vượt qua bao đỉnh núi
Trập trùng rừng mộng suối mơ
Chọn những đóa hoa đẹp nhất
Làm nên làn môi thơm tho 

Rồi mẹ ngược miền thiếu nữ
Nhặt từng nét đẹp, vẻ xinh
Kiếm nỗi dịu dàng muôn thuở
Chuốt nên vóc dáng con mình 

Mẹ trao thiên thần của mẹ
Cho một chàng trai nghèo nàn
Thế là con thành ông chủ
Bỗng nhiên giàu nhất thế gian…
 
Bài nói chuyện của nhà thơ toát lên thông điệp “mọi người hãy thể hiện lòng biết ơn thành hành động tích cực”. Đó cũng là đạo lí “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ta.

***
Nhà thơ có ấn tượng, suy tưởng tốt về ba vị Bộ trưởng hiện nay (Vũ Huy Hoàng – Bộ Công Thương, Vương Đình Huệ - Bộ Tài chính, và Đinh La Thăng - Bộ Giao thông Vận tải). Đó là những người có thể “sàn tuổi nhà thơ” sinh ra trong khoảng nửa giáp, những người đặt được niềm tin trong nhân dân, nhân dân đang lắng nghe, soi xét và hy vọng. Trần Đăng Khoa cho rằng, hoạt động của ngành Công Thương là cửa lớn dẫn Link vào Cwin Cá Cược Thể Thao 2026 hội nhập với thế giới, thế giới đến với Việt Nam, Việt Nam ra thế giới. Có lẽ ông biết rõ những số liệu về dự án công trình, xuất Cwin com sòng bạc trực tuyến, về các hiệp định thương mại quốc tế, số lượng hàng hóa và dịch vụ mà Ngành cung cấp cho xã hội rất lớn… Ông mong muốn tập thể cán bộ đảng viên Bộ Công Thương đoàn kết cùng Bộ trưởng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

Với tôi, Trung thu năm 1982 từ mặt trận trở về, gặp nhà thơ Trần Đăng Khoa cùng các tác giả ở tạp chí Văn nghệ Quân đội nhân dân. Nhà viết kịch Hà Đình Cẩn than thở “đêm Trung thu của những kẻ xa quê” tại phòng tập thể trên phố Lí Nam Đế. Những năm tháng khó khăn cần mẫn đi qua bao cuộc đời, nhiều số phận, đến nay tôi mới nghe nhìn trực tiếp lần thứ 2. Ông Vũ Văn Cường, Chánh Văn phòng Bộ Công Thương cảm ơn và mong có dịp mời nhà thơ đến nói chuyện, giao lưu với cán bộ Bộ Công Thương.

  • Tags: